Thứ năm, 24 Tháng 9 2015 07:00

Hãy lo cứu mình

Hãy lo cứu mình, đừng viết lách, vì viết lách sẽ làm mất thì giờ rất nhiều. Thời gian của Đức Thông hiện giờ quý hơn châu báu, ngọc ngà, vàng bạc, v.v.. Nếu thời gian trôi qua thì không bao giờ lấy lại được. Vì thế, hãy để thời gian đó giữ gìn tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự. Tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự là chân lí giải thoát của đạo Phật, nếu không chứng đạt chân lí này thì ngàn đời muôn kiếp vẫn mãi mãi tái sinh luân hồi và chịu biết bao điều cay đắng, phiền não, khổ đau, v.v.. “Nước mắt chúng sinh nhiều hơn nước biển”, lời dạy năm xưa của đức Phật còn văng vẳng mãi bên tai, nhưng có mấy ai đã nhớ chăng? Biết rõ như vậy mà không cố gắng tu tập thì phí bỏ cả một đời người. 

Đăng trong Tâm thư

Về việc biên soạn kinh sách, khi tu hành chưa xong, các con đừng nên biên soạn kinh sách, mà hãy dành tất cả thời gian để cố gắng học tập những gì cần học tập; để cố gắng tu tập những gì cần tu tập; để cố gắng sống đúng đức hạnh những gì chưa đức hạnh; để cố gắng hộ trì và bảo vệ chân lí những gì chưa hộ trì và bảo vệ chân lí; để cố gắng ly dục, ly ác pháp những gì chưa ly dục, ly ác pháp; để cố gắng giữ gìn tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ, những gì chưa giữ gìn được tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ; để cố gắng giữ gìn tâm thanh thản, an lạc và vô sự, những gì chưa giữ gìn được tâm thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi đó là con đường cứu cánh, giúp các con vượt qua biển khổ sinh tử, luân hồi.

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 04 Tháng 9 2015 07:00

Gieo duyên Phật pháp

1/      Được biết Phật pháp mà gia duyên còn ràng buộc chưa đi tu được, nhưng đã biết Phật pháp là có duyên, vì thế kiếp này chưa tu tập được nhưng nhờ duyên hội ngộ Phật pháp nên kiếp sau sinh làm người sẽ gặp Phật pháp chứ không mất. 2/    Khi chết mà đem chôn là tốt nhất, vì đang tu tập xả tâm, ly dục ly ác pháp nên tâm đã muội lược tham, sân, si. Do đó, khi chết họ sẽ tiếp tục tu bằng tưởng ly dục ly ác pháp nên họ không tái sanh, do đó chôn là tốt vì thân chưa hoại diệt ngay liền, nên tưởng còn hoạt động giống như người chiêm bao. Còn thiêu thân thành tro bụi nên tưởng cũng không còn, vì thế phải tái sanh do nghiệp ác đốt thân cộng với nghiệp tham, sân, si của thân nhân tương ưng đủ nghiệp tái sanh luân hồi.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 27 Tháng 8 2015 07:00

Lộ trình tu học Bốn Chân Lý (15/10/2007)

Hầu hết các con vào Tu Viện Chơn Như, chưa có người nào giới luật nghiêm chỉnh, nhất là giới đức, giới hạnh các con lại càng không thông hiểu, vì thế tâm các con còn đầy ắp lòng tham, sân, si, mạn, nghi. Do lòng đầy ắp tham, sân, si, mạn, nghi mà muốn nhập thất tu thiền định, thì thiền định đó là thiền định gì? Các con có biết không? Thiền định bỏ giới luật, không tu tập, chỉ biết nhập thất tu tập theo pháp môn ức chế tâm khiến cho tâm không khởi niệm vọng tưởng, rồi cho trạng thái tâm như vậy là thiền định. Điều hiểu đó rất sai, thiền định như vậy không phải là thiền định, mà đó là thiền tưởng của người không biết thiền định. Thiền định đó là thiền định trong kinh sách của Đại Thừa, của Thiền Tông, của Tịnh Độ Tông, của các sư Nam Tông kiến giải pháp môn Tứ Niệm Xứ, v.v.. 

Đăng trong Tâm thư

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay

Thầy xin có lời khuyên nhắc các con: tu hành theo Phật giáo chỉ có xa tâm bằng tri kiến, vì thế phải giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh thì xả tâm mới không bị ức chế. Các con đừng xem thường giới luật mà hãy xem giới luật là mạng sống của các con thì sự tu tập mới dễ dàng chứng đạo. Như các con đã hiểu, muốn chứng đạo tức là chứng đạt chân lí thì phải giác ngộ chân lí, giác ngộ chân lí là phải hiểu biết rõ chân lí. Có hiểu biết rõ chân lí mới hộ trì và bảo vệ được chân lí. Có hộ trì và bảo vệ được chân lí mới chứng nhập vào chân lí tức là chứng đạo. Vậy, hiện giờ con có ngộ được chân lí hay chưa? Chân lí là một trạng thái tâm bất động, là tâm thanh thản, an lạc và vô sự; là tâm ly dục ly ác pháp; là tâm không phóng dật; 

Đăng trong Tâm thư
Thứ bảy, 13 Tháng 6 2015 07:00

Quán thân vô thường - Nguyên Thanh

Chúng ta đã là chúng sanh thì ít nhiều đều có tham vọng, lòng tham vọng ấy bám víu chặt chẽ vào sự vật mà chúng ta đã cấu tạo, nắm bắt được. Chúng ta chỉ buông thả chúng ra sau khi trút hơi thở cuối cùng. Chúng ta đã bất lực, không còn đủ sức để nắm giữ chúng nữa, nên đành buông xuôi tay để chúng tuôn đi, chứ nếu còn hơi sức, chúng ta vẫn còn muốn nắm lại và giam giữ một cách tuyệt vọng những gì đã nắm được. Suốt đời, chúng ta vẫn lập đi lặp lại mãi cái cử chỉ nắm bắt, giữ gìn ấy. Và suốt đời biết bao nhiêu lần, chúng ta đã đau khổ, thất vọng, vì mọi sự vật ở đời không bao giờ chiều theo ý muốn của chúng ta mà chịu ở yên một chỗ.  Mỗi sự vật đều luôn biến chuyển, đổi thay, nay đây mai đó như một dòng sông, như một đám mây, như vó ngựa. Nói theo danh từ nhà Phật, thì sự biến chuyển đổi thay ấy gọi là luật vô thường.

Đăng trong Bài làm

Kính thưa quý vị! Bộ sách Văn Hóa Phật Giáo Đường Về Xứ Phật và bộ sách Văn Hóa Phật Giáo Giới Đức Làm Người đến nay đã được Nhà Nước cho phép in ấn và phát hành. Hai bộ sách trên đây là một trong những bộ sách Văn Hóa Phật Giáo Mười Giới Đức Thánh Sa Di, Giới Đức Thánh Tăng và Thánh Ni, Đạo Đức Nhân Bản - Nhân Quả. Những bộ sách Văn Hóa Phật Giáo nguyên gốc mà tác giả ghi lại bằng những kinh nghiệm công sức tu tập của mình theo đường lối giáo lý Nguyên Thủy “GIỚI, ĐỊNH, TUỆ” của Đức Phật. Nó mang lại một kết quả rất thực tế và cụ thể cho một đời sống an lạc, thảnh thơi và hạnh phúc của kiếp làm người. “Sống không làm khổ mình khổ người” và “làm chủ sanh, già, bệnh, chết”. 

Đăng trong Bản viết tay
Thứ hai, 18 Tháng 5 2015 07:00

Tâm nguyện của chúng con

Chúng con là những người hữu duyên được Thầy cho học lớp Chánh Tư Duy để đào tạo những người làm chủ sanh, già, bệnh, chết và chấm dứt tái sanh luân hồi của kiếp làm người đầy khổ đau triền miên kéo dài từ đời này sang đời khác, từ kiếp này đến kiếp khác. Chúng con vô cùng sung sướng không sao nói hết được nổi lòng của mình. Từng giọt nước mắt tri ân Thầy không sao dừng được, chỉ có người Thầy vĩ đại mới dám tuyên bố lời nói làm rung chuyển cả đất trời. Cách đây hơn hai mươi lăm thế kỷ đã trôi qua, có một người Ấn Độ dám tuyên ngôn: “Chỉ có con người mới làm chủ sanh, già, bệnh, chết”. Lời tuyên ngôn vẫn còn văng vẳng bên tai chúng con. Chúng con làm sao quên được. Hỡi quý bạn! 

Đi tu không phải là một việc làm khổ mình như các tôn giáo khác từng dạy như: khổ hạnh, ép xác, phải làm cho cơ thể kiệt quệ, tàn tạ; đi tu cũng không phải vào chùa ngồi tụng kinh, niệm Phật ê a theo tiếng chuông, tiếng mõ trong một ngày đêm bốn thời; đi tu cũng không phải ngồi thiền, niệm thần chú, bắt ấn, vẽ bùa, sái đậu thành binh, kêu ma, điều khiển âm binh, âm tướng; đi tu cũng không phải như tập luyện võ công, khí công, khinh công, yoga, nhân điện, xuất hồn, vô vi, v.v.. Chính đi tu là tập luyện cách thức ngồi chơi vô sự, vì con người ít ai ngồi chơi vô sự được. Ngồi chơi vô sự nên thân tâm an nhàn, thanh thản, không bận rộn việc gì cả. Tuy là ngồi chơi nhưng lúc nào cũng phải quan sát lại tâm mình, xem tâm mình còn có buồn khổ, phiền não, lo toan, 

Đăng trong Tâm thư
Trang2 của6