Chơn Như ngày 05/ 09/ 2005

CẢM THÔNG CHIA SẺ

Kính gửi: Nguyệt Cảo!

Thầy đă nhận được thư con và xin chia sẻ với con những nỗi ḷng ưu tư.

Đọc những trang nhật kư chuyến đi Hà Nội của con Thầy đă hiểu con hơn ai hết. Thầy thương con nhiều lắm, một đứa con có tánh bộc trực, thẳng thắn, không khuất phục trước mọi áp lực nào, dù đó là đấng sinh thành.

Với tánh cương trực của con như vậy, con mới xứng đáng là đệ tử của Thầy. Và Thầy ước mong sao ngày mai con và các bạn con thắp sáng ngọn đuốc đạo đức nhân bản - nhân quả soi đường cho mọi người đi, để cuộc đời này không c̣n ai làm khổ ḿnh, khổ người. Phải không con?

Thầy đang lo cho các con có chỗ tu hành khi các con trở thành những đệ tử xuất gia của Thầy.

Ngay từ bây giờ con đừng nản chí mà hăy bền ḷng tập luyện hơi thở và nhiếp tâm cho được năm phút không có một niệm nào xen vào trong hơi thở của con. Khi tu tập có điều chi xảy ra th́ hăy báo cho Thầy biết để kịp thời chấn chỉnh nhiếp tâm tốt hơn.

Sóng gió Chơn Như đă đi qua, nhưng chỉ có ḷng yêu thương của mọi người mới khắc phục những hậu quả của nó. Phải không con?

Quá khứ không truy t́m, vị lai không ước vọng, chỉ có hiện tại. Vậy hiện tại các con nên tu tập xả tâm nhiều hơn nữa, đừng hồi ức lại những ǵ ở quá khứ. Dù sao con cũng vẫn c̣n có người hiểu biết về con, chỉ một người hiểu thôi cũng đủ lắm rồi! Phải không con?

Cuộc đời là biển khổ, chúng ta hăy buông xuống hết. Các pháp đều vô thường, có pháp nào thường hằng đâu, nó đến đi như sóng gió, như mây nổi giữa trời, như hạt sương mai buổi sáng. Phải sáng suốt, đừng để tâm dính mắc con ạ!

Chỉ có tu tập làm chủ bốn sự đau khổ: sanh, già, bệnh, chết th́ cuộc đời này mới có ư nghĩa.

Thăm và chúc con mạnh khỏe, nhớ nhiếp tâm trong hơi thở.

Kính thư,

Thầy của con