Tìm kiếm

Kinh sách

Nhận tin bài qua email

Mà đạo Phật triển khai tri kiến của chúng ta làm cho chúng ta hiểu biết một cách rộng rãi, làm cho chúng ta giải thoát. Cho nên, trong con đường tu tập của đạo Phật là con đường trí tuệ. Thầy từng nhắc là phải triển khai tri kiến. Mà muốn triển khai tri kiến đó, chúng ta thường có những tâm niệm, tâm niệm thiện có, tâm niệm ác có. Chúng ta triển khai để tìm hiểu cái thiện này nó đem lại lợi ích cho mình, cho người hay hoặc là chỉ có cho một mình mình hay chỉ cho một mình người khác. Cái thiện của đạo Phật là làm thế nào cho chúng ta sống đạo đức không làm khổ mình khổ người. Còn nếu còn làm khổ người khác, khổ mình là không phải thiện của đạo Phật. Cho nên cần phải học Chánh kiến...

Đăng trong Chép lời Thầy

Kính thưa quý vị! Thầy xin gửi lời thân thương đến thăm và chúc quý vị dồi dào sức khỏe. Mong rằng quý vị luôn nhớ mãi những lời Thầy dặn bảo: “Chỉ có tâm thanh thản, an lạc và vô sự trước mọi nghịch cảnh, đó là cứu cánh, là giải thoát, là đạo đức thương mình thương người”. Đạo Phật chỉ có tâm bất động, không phóng dật theo các ác pháp và chấm dứt chạy theo lòng ham muốn của mình. Người hiểu biết và thâm nhập đạo Phật như vậy thì đâu có gì tu tập nhiều; thì đâu có gì tu tập khó khăn, mệt nhọc; thì đâu có pháp gì làm chướng ngại thân tâm họ được. Do đó sự chứng đạo dễ dàng như trở bàn tay. Có phải vậy không thưa quý Phật tử? Vì thế trong thời đức Phật người ta chỉ nghe Phật thuyết pháp xong liền chứng đạo, điều đó là một sự thật, ...

Đăng trong Vấn đạo
Thứ hai, 17 Tháng 7 2017 09:40

Thọ giới cụ túc (Diệu Thanh)

Bởi vì, tâm ly dục ly ác pháp thì người cư sĩ cũng như người tu sĩ đều giống nhau,  có nghĩa là không còn phạm giới. Mà không còn phạm giới thì đều là những bậc Thánh Tăng, Thánh Ni. Ngược lại người tu sĩ tuy thọ 348 giới mà không tu tập ly dục ly ác pháp thì thân, miệng, ý đều phạm giới. Như vậy, thọ 348 giới chỉ là một hình thức suông. Hình thức suông ấy chỉ để nuôi ngã, do nuôi ngã nên các tu sĩ này xem thường những người Phật tử chưa xuất gia. Họ cho những người cư sĩ chưa xuất gia là phải cúng dường và phục vụ cho họ để cầu phước báo. Cho nên, đừng nghĩ rằng thọ giới cụ túc tu tập mới giải thoát, còn không thọ giới cụ túc thì tu tập không giải thoát. Có biết bao nhiêu tu sĩ đã thọ giới cụ túc, suốt đời ở chùa mà có giải thoát đâu!

Đăng trong Vấn đạo

Một cuốn sách ra đời vào đầu năm thiên niên kỷ thứ ba mở màn cho một cuộc chấn hưng Phật Giáo. Các con đã vui lòng kẻ công người của, Phật tử miền Bắc và Phật tử miền Nam cùng nhau đoàn kết chung lưng đấu cật phổ biến chân pháp của Đức Phật để đem lại mọi sự an vui và hạnh phúc cho loài người. Một cuốn sách có giá trị ở từng giọt mồ hôi nước mắt của các con đóng góp mà người chịu cay đắng nhiều nhất là Chánh Đức, nhưng cũng là một công quả lớn cho bước đầu ra đời một chánh pháp của Đức Phật đã bị dìm mất từ ngàn xưa. Chúng ta hãy nắm chặt tay nhau vì con đường chấn hưng Phật pháp, làm lợi ích cho mọi người, phía trước chúng ta còn nhiều cam go và thử thách, đừng tự làm khổ mình, khổ người các con ạ! 

Đăng trong Tâm thư
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:55

Xuất gia (Minh Đạo)

Bởi vậy, đạo Phật lấy đạo đức nhân bản - nhân quả để đưa con người từ khổ đau đến giải thoát; từ bất hòa đến hòa hợp; từ hung ác đến hiền lành; từ gian xảo đến thành thật; từ ghét bỏ đến thương yêu; từ hận thù đến tha thứ, v.v.. Đời sống xuất gia tu không khó, đời sống tại gia tu rất khó, nhưng người nào tránh tu tại gia (ly dục ly ác pháp) mà tu xuất gia thì rất khó ly dục ly ác pháp vì thiếu đối tượng, cho nên tu chỉ ức chế tâm vào định mà định ấy không phải là chánh định, nó là tà định. Đệ tử của Phật chia làm hai giới: Xuất gia và tại gia. Nếu không chuẩn bị những pháp môn tu hành của người “tại gia” mà vội bước vào cửa người “xuất gia” thì sự tu hành đó mất căn bản. Hiện giờ, các con xem giới “xuất gia” đạo chẳng ra đạo, đời chẳng ra đời, phải không các con?

Đăng trong Vấn đạo
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:17

Buồn chán khi không xả tâm được

Người tu sĩ Phật giáo Nguyên Thủy như hoa sen nở trong lò lửa: “Thắng trăm trận không bằng thắng tâm mình, thắng tâm mình mới là chiến công oanh liệt”. Thắng tâm mình tức là ly dục ly ác pháp, ly dục ly ác pháp không đơn giản, nó là một cuộc tranh đấu cam go giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thiện và ác, giữa tội lỗi và không tội lỗi, giữa đau khổ và không đau khổ, giữa sống và chết, giữa thiên đàng và địa ngục. Trong cuộc đời này, ai là người đã vượt qua dòng sông nhân quả, dòng sông đau khổ. “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, sống không gia đình, không nhà cửa”. Trời! Lời nói thì đơn giản, sao mà chẳng ai sống được? Bởi vì, người ta còn muốn sống, người ta chưa dám chết, nếu không dám chết một lần thì làm sao sống lại. 

Đăng trong Vấn đạo
Thứ sáu, 10 Tháng 2 2017 07:11

Xả tâm - (Liễu Tâm)

Trong ba loại định, Định vô lậu là định chánh trong đạo Phật, người nào có duyên với pháp môn này tu tập xả tâm nhanh chóng, và kết quả giải thoát thực tế và cụ thể nhất. Con đã tìm thấy lợi ích của pháp môn này, tức là con đã có duyên với nó, phải nỗ lực gắn bó tu tập cho thật rốt ráo. Khi xả sạch tâm rồi, con mới thấy pháp môn này tuyệt vời, cứu người thoát ra biển khổ, cứu người chấm dứt tái sanh, cứu người vượt qua sanh - già - bệnh - chết, kiến tạo thế giới con người thành Thiên đàng, biến con người phàm phu thành Thánh nhân, thoát kiếp loài thú vật. Xả tâm là một loại thiền độc đáo nhất của đạo Phật mà khắp trên thế gian này, dù bất cứ tôn giáo nào cũng không có pháp môn này, “Định Vô Lậu”.

Đăng trong Vấn đạo

Cho nên, biết bao nhiêu người theo Thầy tu tập họ đã chứng đạo, các con đã biết chưa? Người ta chửi mình, nói lời nặng nhẹ, oan ức, mà chúng ta thản nhiên tâm bất động là chứng đạo các con có biết không? Tu tập như vậy nhẹ nhàng có ức chế tâm chổ nào không? Tâm không giận hờn, thương ghét ai hết, lúc nào cũng thanh thản, an lạc và vô sự thì đó là chứng đạo chứ đâu phải ngồi kiết già một, hai giờ là chứng đạo sao? Thiền của đạo Phật là chổ tâm bất động chớ không phải tâm không niệm. Có niệm nhưng tâm có giận hờn phiền não đâu? Tâm mà không niệm cũng giống như là cây đá, có lợi ích gì cho các con? Tu hành mà không biết cũng phí một đời tu tập.

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Đăng trong Chép lời Thầy

Sanh ra làm người có bốn cái khổ mà ai cũng khắc khoải trong lòng, làm sao để thoát 4 nổi khổ này? Đức Phật ra đời chỉ dạy cho chúng ta là quét sạch nó, nhưng chúng ta còn ngu si lắm, không dám buông bỏ ngũ triền cái, không dám đoạn dứt thất kiết sử nên loanh quanh luẩn quẩn trong vòng thương ghét, giận hờn và khổ đau để rồi hết một kiếp người mà không thoát khỏi nanh vuốt của bọn quỷ vô thường sanh, già, bệnh, chết này. Nếu không có thanh gươm thư hùng kiếm Như lý tác ý thì làm sao diệt được. Hiện giờ các con còn mạnh tay khỏe chân mà không ra sức mài thanh gươm này cho sắc bén thì đến khi lâm trận các con sẽ là người chiến bại.

Đăng trong Tâm thư
Trang4 của12