BBT

BBT

Chủ nhật, 24 Tháng 5 2020 19:46

Thông minh

 

Người thông minh không phải là Thánh nhân, không phải là người ở cõi nào đến đây mà chính người ấy đời trước đã cố gắng học tập.Do đó, muốn trở thành người thông minh thì phải cố gắng học tập, phải siêng năng thức khuya dậy sớm để học tập. Cũng như để được thoát khỏi kiếp khổ đau của con người thì phải siêng năng thức khuya dậy sớm chuyên cần ngăn ác diệt ác pháp trong tâm thì sẽ được sống giải thoát, an vui, hạnh phúc.

Trên bước đường tu tập đối với người mới tu, sống trong các đối tượng thì chúng ta phải luôn luôn dùng đôi mắt và trí tuệ của chúng ta phải thấy bằng nhân quả thiện ác, chứ không nên sống bằng đúng sai phải trái. Dưới tâm dục của mình thì cái gì của mình cũng đúng hết, cái gì của người khác cũng là sai, do đó mình làm sao biết cái sai, cái đúng được. Cho nên, chúng ta phải thấy bằng nhân quả. Người bị chửi mắng là người đang thọ quả, còn người đang khởi niệm chửi mắng người ta đó là cái nhân. Chúng ta thấy nhân quả tiếp diễn liên tục, vì vậy mà chúng ta sống trong nhân quả thì trong cảnh nghịch nào chúng ta cũng thoát ra hết.

Cho nên, diệt dục cả thiện lẫn ác thì con người là đá, là vật vô tri vô giác, diệt dục cả thiện lẫn ác là không đúng nghĩa của Phật giáo. Đạo Phật, ai cũng biết: “Ngăn ác diệt ác, sinh thiện tăng trưởng thiện” là đường lối tu tập của Phật giáo. Do đó, chúng ta biết diệt dục ác chứ dục thiện còn giữ lại. Cho nên, Đạo Phật là đạo diệt ngã, xả tâm, ly dục, ly ác pháp, nhưng diệt ngã ác, xả tâm ác, ly dục ác, ly ác pháp, chứ không diệt ngã thiện, không xả tâm thiện, không xả dục thiện, không ly thiện pháp. Vì thế, Đạo Phật mới chấp nhận Bát Chánh Đạo và không chấp nhận Bát Tà Đạo. Cho nên, Đạo Phật có bờ bên này và bờ bên kia, bờ bên này là ác, bờ bên kia là thiện. 

Chủ nhật, 05 Tháng 4 2020 17:35

Học đạo đức

Bây giờ chúng ta quay trở lại vị trí tu hành, trước tiên chúng ta phải học đạo đức, đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình khổ người, đó là một điều quan trọng đem đến lợi lạc cho quý vị sống trong gia đình đối xử với nhau, hoàn toàn đưa gia đình đến an vui, hạnh phúc chân thật. Ví dụ: Mình muốn đi tu mà vợ con không cho đi, nhất định chúng ta không được đi. Mình không đi không có nghĩa là mình không tu, vì Đạo Phật dạy ta tu tập nhẫn nhục, tùy thuận. Nhẫn nhục trước sự không bằng lòng của vợ con, nhưng chúng ta tùy thuận không bị lôi cuốn vào con đường ái kiết sử, đó là cách khéo léo đưa dần cả gia đình đến với Phật pháp.

Thứ sáu, 27 Tháng 3 2020 11:21

Xả sạch

Buông xuống không có nghĩa trốn tránh, tiêu cực trong cuộc sống như có một số nhà học giả hiểu Phật giáo như vậy, hiểu trong tinh thần tiêu cực, thụ động. Ngược lại, Phật giáo buông xuống nhưng có nghĩa là tích cực, năng nổ làm việc để đem lại cho mình cho người có một cuộc sống ấm no đầy đủ, nhưng không vì vật chất mà chà đạp, xâu xé lên nhau để chiếm đoạt về phần mình nhiều hơn. Do đó, buông xuống có nghĩa là không dính mắc, chứ không có nghĩa tiêu cực không làm việc. Nhàm chán không có nghĩa là chán đời, ở đây có nghĩa là thấu suốt được vạn pháp không có thực thể nên tâm không còn tham đắm và dính mắc nó nữa.

Thứ tư, 18 Tháng 3 2020 18:05

Tu có đối tượng (Từ Tuệ)

Tu có đối tượng tuy khó nhưng kết quả dễ nhận ra và nhận ra rõ ràng, cụ thể. Tu tập có đối tượng không sợ bị ức chế tâm, không sợ lạc vào thiền tưởng, nhưng phải tránh sự chịu đựng. Tu tập có đối tượng dễ phát triển tri kiến giải thoát vì phải thường xuyên quán xét, tư duy, suy nghĩ, làm việc nhiều về trí óc. Phát triển tri kiến giải thoát tức là phát triển trí tuệ đạo đức nhân bản - nhân quả. Người tu tập phát triển tri kiến giải thoát là người sống đúng giới luật không hề vi phạm một lỗi nhỏ nhặt nào cả, nhờ đó tâm họ ly dục ly ác pháp một cách dễ dàng.

Thứ tư, 11 Tháng 3 2020 17:15

Đạo đức gia đình

Cho nên, ở đây hôm nay các con được học, được theo Thầy phải lấy đạo đức làm đầu, nhất định là không làm khổ mình khổ người. Hôm nay các con đã biết được Phật pháp, đã biết được con đường của Phật dạy, ngăn ác diệt ác, sanh thiện tăng trưởng thiện, các pháp ác không làm, các pháp thiện nên làm thì nhớ những lời của Đức Phật dạy như vậy mà chúng ta phải thực hiện những đạo đức làm người để xứng đáng là con người của Phật, là Đạo Phật chứ đâu phải Đạo Phật là đạo cúng bái, cầu siêu, cầu an, mà chính mình hãy mang sự bình an đó bằng những hành động thiện của mình, bằng những hành động đạo đức, các con nhớ kỹ những điều Thầy nói.

Mình xả tâm thấy tâm thanh thản trước những ác pháp đó, trước những nghịch cảnh đó thì khi mình vào chùa tu rất dễ, bởi vì nó có đối tượng xả. Còn bây giờ mình trốn vào chùa sớm thì mình chưa có xả tâm, mình bị ức chế, cho nên mình vào chùa trong cảnh yên tịnh chứ chưa hẳn đã tốt bằng. Cho nên, lấy cảnh động, lấy cảnh ác pháp đó mà mình thực hiện xả tâm, mình thấy tâm mình an nhiên thì cái duyên mình xả được nó lại chuyển biến cho mình có được môi trường đi tới tu tập và gặp được chánh pháp rất tốt, bởi vì mình xả tâm là nó chuyển biến nhân quả.

Bây giờ các con chỉ là những người muốn thiền định, hỏi Thầy, Thầy mới nói cái đúng của Phật, cái không đúng của Phật thôi. Phải không? Chứ Thầy dạy thật sự ra là cả một giáo trình đạo đức các con phải học, rồi chừng đó các con phải sống đạo đức như thế nào, gần gũi Thầy để thấy gương hạnh đạo đức của Thầy là cái gương sống để các con bắt chước, cái thứ hai Thầy mới dạy. Bởi vì, Thầy sống đúng đạo đức, Thầy mới dạy các con gương hạnh đạo đức, từ đó các con mới thấy cuộc sống của mình đối xử không làm khổ mình khổ người. Bây giờ tiến tới giai đoạn nữa mới thực sự đóng thất, vô đó Thầy dạy các con tu để ly dục ly ác pháp nhập Sơ thiền.

Chủ nhật, 16 Tháng 2 2020 16:59

Nhân quả con cái có hiếu, bất hiếu

Một đứa con có hiếu là một đứa con nợ mình ở trong nhân quả, cho nên nó sanh lên rất có hiếu, mình dạy sao nó nghe vậy. Còn một đứa con không có hiếu là mình nợ nó, cho nên bây giờ nó sanh lên nó đòi nợ để mình trả. Khi mình thấy nhân quả như vậy rồi thì đứa con đòi nợ, mình vui vẻ trả hết cái nợ cho nó, khi hết nợ thì nó sẽ ra đi, tức là nó phải chết thôi, còn nó không chết thì bắt đầu nó trở thành đứa con tốt. Còn một đứa con tốt trong gia đình của mình, nó luôn luôn hiếu hạnh, mình nói gì nó nghe đó, không làm cho mình buồn, coi chừng mấy đứa con này trả hết nợ thì nó chết, nó không sống với mình lâu đâu, cho nên nó để lại cho mình một sự đau khổ, vì đó là đứa con có hiếu.

Trang1 của60