Con muốn hỏi tâm nghi trong ngũ triền cái tham, sân, si, mạn, nghi. Nghi ở đây là ác pháp, vậy nghĩa của nó là như thế nào? Nghi ngờ là cái gì chưa rõ, chưa hiểu nên mới nghi ngờ. Còn đã rõ, đã hiểu thì không nghi ngờ. Con đã hiểu nghĩa này chưa? “Không tin” và “cảnh giác” là không có “nghi ngờ” trong đó, vì “không tin” và “cảnh giác” là biết rõ chứ không phải chưa biết rõ. Ví dụ 1: Biết người ta xấu ác thì còn nghi chổ nào? Nên cảnh giác với những người xấu ác. Ví dụ 2: Biết rõ kinh sách Đại Thừa không phải của Phật thuyết nên không tin, chứ đâu phải nghi ngờ. Nghi ngờ là ác pháp cho nên không bao giờ ai gọi nó là Đức Nghi Ngờ, nhưng không tin và cảnh giác là hai đức: Đức Không Tin và Đức Cảnh Giác. 

Thứ bảy, 11 Tháng 7 2015 07:00

Nhân quả ý hành con người - Mỹ Linh (USA)

Nhân là nguyên tác khởi đầu để dẫn đến kết cục của một vụ việc, còn gọi là Quả (kết quả). Ý là ý thức, một trong sáu thức (nhãn thức, nhĩ thức, tỷ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức). Khi chúng ta suy nghĩ phải dùng ý thức để phân biệt, tính toán, lo toan. Hành là hành động. Vậy đuờng đi nhân quả của Ý hành tức là tiến trình nhân quả trên hành động thiện và ác của Ý thức. Ông chủ Ý thức là người chủ trì, tạo tác tất cả các hành động của Thân và Khẩu. Nếu ông lành thiện thì mọi người sẽ là những bậc Thánh nhân, còn nếu ông Ý không được tu tập đúng đắn sẽ trở thành những Ý niệm sai quấy, còn gọi là những dục vọng xấu xa, những phiền não mê lầm. Nói hẹp lại thì chỉ có 10 loại căn bản phiền não gốc mà sanh ra vô số khổ đau trùng trùng.

Đăng trong Bài làm
Chủ nhật, 18 Tháng 5 2014 07:00

Những gì tôi biết về Thầy tôi

...Sống gần bên Thầy tôi biết được rất nhiều nhưng làm sao ghi hết được, phải không các bạn. Vì đức hạnh xả tâm cao thượng tuyệt vời của bậc tu hành xả tâm, sống không làm khổ mình, khổ người, thật khó có bút mực nào tả được đức hạnh ấy. 

Đến đây tôi xin dừng bút, chúc các bạn sống thanh thản, an lạc và vô sự.

Thân ái chào các bạn!