Chủ nhật, 30 Tháng 6 2019 18:54

Chuyển cuộc đời thành đạo - (Trí Đức)

Trí Đức con nên nương theo nhân quả mà chuyển cuộc đời thành đạo, có nghĩa xả tâm ly dục ly ác pháp, tức là tu có đối tượng, để trong khi vừa tu, vừa làm tròn bổn phận làm con trong gia đình có đạo đức không làm khổ mình khổ người. Không làm khổ mình khổ người là tu tập. Đừng quá vội vàng, thẳng thắn mà làm khổ mình khổ người, nhất là những người thân. Thầy tin ở con đủ sức chuyển hóa nhân quả ái kiết sử này.

Đăng trong Tâm thư

Người cầm bút viết thơ văn nói về tính xấu của cá nhân hay ám chỉ một người nào khác thì thơ văn đó đáng trách, đáng chê, thiếu văn hóa, thiếu tình người, thiếu lòng tha thứ, thiếu sự yêu thương. Người viết thơ văn như vậy cũng là để thỏa mãn lòng phiền não của mình. Ngòi bút như vậy chỉ dùng giấy trắng mực đen để thông tin cho mọi người biết cái xấu của người kia. Làm như vậy có lợi ích gì? Hay chỉ làm cho người kia thân bại, danh liệt, hay để chấn chỉnh phật giáo bằng cách này? Không đâu các con ạ! Đứng trong góc độ đạo đức phật giáo không làm khổ mình khổ người thì đó là ngòi bút thiếu đạo đức nhân bản, mất nhân tính, giết người bằng ngòi bút, ngòi bút đó là ngòi bút máu.

Đăng trong Tâm thư

Nếu theo đạo Phật thì phải từ trên nhân quả đó mà tu, tu như vậy mới thấy sự giải thoát chân thật. Nếu trên cuộc đời ta càng gặp nhiều khổ đau thì ta càng tu nhiều, càng xả tâm nhiều, càng an vui trong cái khổ đau đó. Đó là ta đã vượt lên trên nhân quả đau khổ thì ta sẽ hết đau khổ. Pháp hướng tâm của Phật có linh nghiệm với người giữ gìn giới luật nghiêm trì, sống đời sống phải thanh tịnh, tâm phải hết tham, sân, si, do đó mà pháp hướng tâm mới chuyển đổi được nhân quả. Đừng hiểu nghĩa chuyển nhân quả là chuyển hoàn cảnh thì sai. Hoàn cảnh như thế nào thì chúng ta sống như thế nấy, nhưng tâm ta bất động trước mọi hoàn cảnh vui cũng vậy, buồn cũng vậy. Đó là chuyển nhân quả.

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 26 Tháng 5 2019 22:46

Lòng thương yêu

Bởi có người nghiên cứu Đạo Phật, đến chỗ dạy về “ái kiết sử” hay “sống không nhà cửa, không gia đình” hoặc “ghét cũng khổ, thương cũng khổ” thì người ta hiểu ngay là Đạo Phật DIỆT LÒNG THƯƠNG YÊU. HIỂU NHƯ VẬY LÀ HIỂU SAI, hiểu sai thì ta tu hành chẳng có kết quả. NGƯỜI KHÔNG CÓ LÒNG THƯƠNG YÊU THÌ CHÚNG TA SẼ TRỞ THÀNH CÂY ĐÁ. Nếu một người tu mà DIỆT LÒNG THƯƠNG THÌ HỌ là người KHÔNG CÓ ĐẠO ĐỨC, đạo đức đối với con người và đạo đức đối với mọi loài chúng sanh. Nếu con người không có LÒNG THƯƠNG YÊU thì hành tinh này sẽ bị hủy diệt, nhờ thương yêu mà con người không hủy diệt hành tinh này.

Đăng trong Bao la tình thầy

Nghĩa là mọi dục lạc thế gian không còn cám dỗ được Thầy, bệnh tật, già yếu, lụm cụm không tác động được vào tâm của Thầy, và Thầy muốn sống là sống, muốn chết là chết dễ như trở bàn tay. Từ nay, trên hành tinh này đã xuất hiện một bậc giải thoát kể từ sau khi những Thánh đệ tử cuối cùng của đức Phật nhập diệt cách đây đã gần 26 thế kỷ. Thầy vẫn sống trong thế gian mà tâm hồn thì đã vượt thoát thế gian, Thầy vẫn sống bình thường mà phi thường vì không còn bị nhân quả chi phối, tâm luôn luôn bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.

Đăng trong Tiểu sử

Trưởng lão Thích Thông Lạc đã nêu câu hỏi cho ĐHPGTG - VESAK 2008: "Pháp nào thực tế cụ thể của Phật giáo để ngăn chặn xung đột và chiến tranh?", nhưng không ai trả lời được. Thầy nói rằng: Phật giáo có nền đạo đức nhân bản là năm giới và có nền đạo đức nhân quả là thập thiện, mà họ không xoáy vào cái cụ thể đó của Đạo Phật để ngăn chặn xung đột và chiến tranh, đem lại hòa bình cho thế giới thì không phải là nền đạo đức này sao? Nền đạo đức này nó thực tế khi soạn thảo thành ra một chương trình giáo dục. Bây giờ trong đất nước nào có con cái thì ai cũng phải cho con đi học, nhà nước nào cũng có Bộ giáo dục, thì chương trình học đạo đức đó được đưa vào giáo dục...

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 17 Tháng 12 2018 17:52

Nhân quả (5/2000)

Theo luật nhân quả, người làm thiện khi chết sẽ sanh nơi thiện, hưởng được phước báo đầy đủ, sanh ra trong gia đình giàu có, muốn chi được nấy. Họ lại được học hành đến nơi, đến chốn, được nuôi dạy trong môi trường đạo đức, sống toàn thiện và tạo thêm phước đức cho đời sau nữa. Ngược lại, kẻ không hiểu luật nhân quả, thường không giữ gìn thân, miệng, ý, nên thường làm điều ác, tạo khổ cho mình cho người, sống quãng đời hiện tại luôn luôn khổ đau, bất an, bất toại nguyện... Sau khi thân hoại mạng chung, họ sẽ sanh vào nơi bất thiện, hưởng quả báo nghèo cùng, khổ đau, bệnh tật, tai nạn, đói khát, thiếu cơm ăn, áo mặc; họ sống không nhà cửa, vất vưởng, ngủ hè, ngủ chợ, không được học hành, ...

Đăng trong Tâm thư

Sau khi đến thăm các cụ, các bác ở khu An Dưỡng, lúc trở về Mật Hạnh có nhiều trăn trở suy tư, nên xin gửi đến các cụ, các bác đôi dòng tâm huyết để khích lệ các cụ, các bác hãy giữ vững niềm tin và tinh tấn tu tập. Các bác ạ, thời gian trôi qua không bao giờ trở lại, do vậy các cụ, các bác hãy quý trọng từng giây, từng phút, từng giờ, hàng ngày siêng năng tu tập, luôn sống với tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự để vô thường đột ngột có mất thân thì có nơi trở về bình an trong từ trường thanh thản, không còn khổ đau, làm chủ sanh, già, bệnh, chết và chấm dứt tái sanh luân hồi. Ai trong các cụ, các bác cũng đều biết tái sanh đầy đau khổ trùng trùng… Thử hỏi một ngày một đêm các cụ, các bác có được bao phút giây “thanh thản, an lạc, vô sự” ?

Đăng trong Tâm thư
Thứ hai, 20 Tháng 7 2015 07:00

Bên Thầy Chúng Con Học Đạo - Tập 1

Giáo pháp chân chánh của Đạo Phật luôn luôn chỉ thẳng, nói thật, nói những pháp hành cụ thể, thực tế, rõ ràng như: “Ngăn ác, diệt ác pháp, sinh thiện, tăng trưởng thiện pháp” hoặc “Không nên làm các pháp ác, nên làm các pháp thiện”. Cho nên, giáo pháp của Phật không bao giờ nói sai sự thật, luôn luôn nói đúng đạo đức nhân bản - nhân quả của con người, để mọi người hiểu biết rõ ràng và tự sửa sai những điều lầm lỗi, những điều làm không đúng theo đạo đức làm Người, làm Thánh. Vì Đạo Phật đã xác định Thánh nhân không phải ngoài con người, ngoài con người không thể tìm có Thánh nhân được. Cho nên, giáo pháp của Đức Phật là một giáo pháp không trừu tượng, ảo tưởng, không mê tín, dị đoan, phi đạo đức, v.v.. 

Đằng đẵng trên hai mươi lăm thế kỷ, từ khi Đức Phật nhập diệt, ngày 2/11/2005 tại Tu viện Chơn Như, Trảng Bàng, Tây Ninh, Việt Nam, phương Đông của địa cầu lại có lớp tu học Chánh Kiến của Phật giáo xuất hiện. Lớp học đầu tiên của chương trình Bát Chánh Đạo từ thời Đức Phật, nay được tái sinh. Đó là sự kiện lịch sử có ý nghĩa rất lớn với mai sau, là niềm vui, niềm hạnh phúc không gì so sánh. Lớp học đơn sơ, không có bảng, không bàn, không ghế, cũng như ngày xa xưa, hôm nay các tu sinh ngồi kiết già trong ngôi Tổ Đường kèo tre vách liếp cột tầm vông trang nghiêm dưới cành cây sum suê và tiếng chim thanh thót. Trên 2500 năm, kẻ mượn áo đạo không khi nào nguôi ngọn lửa rừng rực trong lòng với âm mưu thủ đoạn xảo quyệt, thâm hiểu, từng bước quyết diệt bằng được đạo Phật. 

<12>
Trang1 của2