bài viết được lọc theo ngày: Thứ ba, 25 Tháng 6 2019

Người cầm bút viết thơ văn nói về tính xấu của cá nhân hay ám chỉ một người nào khác thì thơ văn đó đáng trách, đáng chê, thiếu văn hóa, thiếu tình người, thiếu lòng tha thứ, thiếu sự yêu thương. Người viết thơ văn như vậy cũng là để thỏa mãn lòng phiền não của mình. Ngòi bút như vậy chỉ dùng giấy trắng mực đen để thông tin cho mọi người biết cái xấu của người kia. Làm như vậy có lợi ích gì? Hay chỉ làm cho người kia thân bại, danh liệt, hay để chấn chỉnh phật giáo bằng cách này? Không đâu các con ạ! Đứng trong góc độ đạo đức phật giáo không làm khổ mình khổ người thì đó là ngòi bút thiếu đạo đức nhân bản, mất nhân tính, giết người bằng ngòi bút, ngòi bút đó là ngòi bút máu.

Đăng trong Tâm thư