Chuyên mục góc tu sinh

Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ năm, 12 Tháng 4 2018 09:31

Đạo Đức Nhân Quả - Tập 1

Thiên Đàng, Cực Lạc hay Niết Bàn không phải ở trong các tôn giáo mà ở nơi tâm hồn con người có đạo đứcChỉ có một loại đạo đức, đó là đạo đức không làm khổ mình khổ người, không làm khổ mình khổ người tức là Thiên Đàng, Cực Lạc, Niết Bàn. Đạo đức không làm khổ mình, khổ người tức là đạo đức nhân quả. Nói đến đạo đức tức là nói đến hành động thân, miệng, ý của chúng ta. Bởi vì tất cả đạo đức đều xuất phát từ nơi ba chỗ này. Có đạo đức hay không có đạo đức là do ba chỗ này. Ba chỗ này là đường đi của nhân quả, nói đến nhân quả tức là nói đến thiện và ác. Ác là làm khổ mình khổ người, thiện là không làm khổ mình khổ người. Do đó nó mới có cái tên đạo đức nhân quả tức là đạo đức không làm khổ mình, khổ người...

Mặc dù con tu hành chưa chứng đạo, nhưng con giúp ai vui và chính lòng con cũng vui thì đó là tình thương đa hướng, chỉ một hướng là con vui mà người khác khổ hoặc người khác vui mà con khổ. Cho nên trong đời người sinh ra là có sẵn tình thương nhất hướng và đa hướng chứ không phải tu xong mới có đa hướng, nếu đợi tu xong mới có tình thương đa hướng thì tình thương đa hướng không phải là của con người. Những gì đức Phật dạy chúng ta trong đời sống con người đều đã có sẵn chứ không phải đợi tu xong rồi mới có. Chân lí của con người là những gì của con người đã có sẵn, còn những gì chưa có mà mới tạo ra chân lí đâu được gọi là chân lí của loài người. Vì thương đa hướng nên không làm khổ mình khổ người, ...

Học đạo đức hiếu sinh mà không biết áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày thì đó là học chơi, học để cho biết, chứ học như vậy không có lợi ích gì, nếu có lợi ích cũng chỉ bằng một phần mười. Cho nên, học đạo đức cần phải biết áp dụng thực hành vào đời sống hằng ngày thì mới có lợi ích thiết thực cho mình, cho người và cho tất cả muôn loài chúng sinh. Tập sách “Áp dụng đức hiếu sinh vào đời sống hằng ngày” của nhiều tác giả tu sinh tại Tu Viện Chơn Như đã nói lên được sự quyết tâm áp dụng đạo đức hiếu sinh vào bản thân của mình để không làm khổ mình, khổ người và khổ cả hai. Những sự áp dụng này rất thực tế và cụ thể, vì thế chúng tôi cho in thành sách để những ai hữu duyên gặp được sách đạo đức này sẽ áp dụng vào đời sống, ...

Thứ hai, 02 Tháng 11 2015 13:54

Luận về đạo đức thân hành

Thân hành là những hành động từ nơi thân con người. Những hoạt động đó kể sao cho hết. Theo đức Phật dạy điều thiện ở thân được quy tựu vào ba hành động thiện gốc là: không sát sanh, không trộm cắp không tà dâm. Sát sanh là giết hại sự sống muôn loài, không sát sanh là hiếu sinh. Hiếu sinh là sống đạo đức nhân bản - nhân quả. Sống không làm khổ mình, không làm khổ người và khổ chúng sinh. Đạo đức hiếu sinh là lòng yêu thương sự sống muôn loài xung quanh ta là sự nâng niu triều mến các vật từ cỏ cây hoa lá, nắng mưa thời tiết, gió mây đất đá, rừng biển cho đến các loài chim muông cầm thú, tất cả những gì có quan hệ với ta trong đời sống hằng ngày. 

Đăng trong Bài luận

Có những người chết không nhắm mắt là vì họ còn muốn sống, muốn gặp những người thân thương. Ở đây chúng ta nói về vấn đề tội thì cái trước tiên là tội cho loài chúng sanh. Cái tội thứ hai là lương tâm chúng ta không thể nào không xót xa. Cái tội thứ ba là tội gián tiếp sát sanh, vì thế cuộc sống trong gia đình có nhiều sự bất an. Cái tội thứ tư là sau khi chết được sanh làm loài cá tôm để người ta bắt làm khô mắm trở lại. Cái tội thứ năm, trong gia đình không người này bệnh thì cũng có người khác bệnh. Người cư sĩ đệ tử Phật có sáu nghề đức Phật cấm thì nghề khô mắm cũng là một nghề sống trên xương máu của loài vật. Vì sự sống của chúng ta sao nỡ tâm sống trên xương máu của chúng sanh.

Đăng trong Vấn đạo
Chủ nhật, 10 Tháng 5 2015 07:00

Đạo đức không làm khổ mình

Thương thân nghĩa là “không làm khổ mình”. Khi nói đến thương yêu, ta hay nghĩ rằng đối tượng thương yêu phải là một người khác, nhưng Phật dạy đối tượng đầu tiên của thương yêu chính là bản thân mình (không làm khổ mình). Nếu không thương yêu được bản thân thì ta không thể thương yêu được bất cứ một loài nào khác. Khả năng thương yêu của chúng ta. Khả năng thương yêu người khác tùy thuộc nơi khả năng thương yêu được chính bản thân ta. Nếu anh không thương yêu được anh thì anh không thương được người nào khác. Điều đó là điều rất rõ trong đạo Phật. Mình không thương được mình; mình không chăm sóc được mình; mình không chuyển hoá được mình; mình đối với mình rất tệ hại (mình luôn làm khổ mình) thì làm sao mình có khả năng thương yêu chăm sóc và chuyển hóa người khác? 

Đăng trong Bài luận
Thứ năm, 05 Tháng 2 2015 07:00

Tâm thư gửi Thanh Quang (15/01/2006)

Giáo trình con viết Thập Thiện như vậy là thông suốt, nhưng giáo án Thập Thiện bài học nghĩa lý sâu rộng hơn Ngũ Giới để truyền đạt tư tưởng đạo đức cho học viên thấu triệt, nên khi biên soạn phải cân nhắc rất kỹ từng lời nói, hành động và suy nghĩ. Về phần tu, vào lớp học để triển khai tri kiến đạo đức, để thấm nhuần đức hiếu sinh để mình là lòng thương yêu, lòng thương yêu là mình, chính đó là đệ nhất pháp. Về thất có giờ nhất định phải tu tập nhiếp tâm và an trú cho được từ 1 phút cho đến 10 phút trên Tứ Niệm Xứ, từ 10 phút đến 30 phút. Hết giờ tu nhiếp tâm thì phải triển khai tri kiến đức hiếu sinh của từng bài học ở lớp để thấu triệt từng góc độ đạo đức hiếu sinh ở chổ nào.

Đăng trong Tư liệu
Thứ bảy, 04 Tháng 10 2014 07:00

Sống mười điều lành

Bởi vậy, trong đời nếu ai gặp được Mười Điều Lành trong đây là người đã gieo căn lành trong nhiều kiếp chớ không phải trong một kiếp này. Tức người ấy đã gieo sâu duyên lành với Mười Điều Lành, nhất là thường kính trọng ba ngôi tam bảo: Phật, Pháp, Tăng. Do gieo duyên lành này mà ngày nay mới gặp được Mười Điều Lành. Nếu đời nay gặp Mười Điều Lành mà không thực hiện sống với Mười Điều Lành này thì tất cả sự cung kính tôn trọng Phật, Pháp, Tăng chỉ là cơn gió thoảng bên ngoài mà thôi chẳng có lợi ích gì thiết thực cho cuộc sống. 

Đăng trong Sách xuất bản