Chuyên mục góc tu sinh

Tìm kiếm

Nhận tin bài qua email

Thứ hai, 12 Tháng 12 2016 07:53

Trau dồi Tứ vô lượng tâm

Tâm có một giá trị hay không là do ở chỗ rộng hẹp của nó. Muốn tâm có giá trị thì phải trau dồi, tập sống được như tâm Phật, tâm thương chúng sanh rộng lớn vô bờ, vô biên. Tứ là bốn, Vô Lượng Tâm là bốn tâm rộng lớn mênh mông, phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể lường, tính được. Đó là Tứ Vô Lượng Tâm, là cái nghĩa của nó, là cái tâm rộng lớn phủ trùm tất cả chúng sanh, không thể tính lường được chỗ nào hết, nghĩa là vô bờ bến. Vô lượng tâm là tâm vô cùng rộng lớn, thoát ra khỏi mọi sự ràng buộc các dây mơ rễ má của mọi tâm lý tình cảm, thương ghét, giận hờn, tị hiềm, kiêu căng, nghi ngờ, ngã mạn của phàm phu, phá vỡ tà kiến, thân kiến, chấp kiến trước mọi trí tuệ mê mờ, lầm lạc.

Đăng trong Chép lời Thầy
Thứ hai, 31 Tháng 10 2016 06:38

Phóng sanh đúng chánh pháp - (Chơn Thành)

“Phóng sanh” đúng chánh pháp của Phật là phải phóng sanh đúng với tâm từ, bi, hỷ, xả. 1-   Phóng sanh với tâm từ là tránh tất cả mọi hành động cố ý hay vô ý đều không làm đau khổ chúng sanh. 2-  Phóng sanh với tâm bi là thương nổi khổ của chúng sanh trước mắt (gặp phải) thì bỏ công sức ra chăm sóc an ủi hoặc mua thả (không được đi kiếm mua thả, chỉ có duyên thình lình gặp phải chúng sanh bị bắt hoặc bị hành hạ khổ đau thì nên mua thả).  3- Phóng sanh với tâm hỷ. Thấy người buồn phiền, khổ đau, sợ hãi ta tìm cách làm cho họ vui và không còn sợ hãi, lo lắng nữa, gặp các loài vật khác cũng vậy.  4-    Phóng sanh với tâm xả, gặp duyên nghiệp nhân quả khi phóng sanh ta an vui xem như mình đã trả xong một nhân quả đời trước,...

Đăng trong Vấn đạo

Khi đứng ra lãnh đạo trong các Ban để giúp đỡ người tu hành thì chỉ lòng thương yêu và tha thứ cho mọi lỗi lầm của người khác, nhờ đó các con làm việc gì cũng nên, cũng thành công. Tất cả mọi người trên thế gian này, có người thiện cũng có người ác, nhưng các con đừng ghét những người ác các con ạ! Họ vô minh lắm các con. Vì thế, chúng ta là những tu sĩ Phật giáo chỉ biết yêu thương và tha thứ mọi lỗi lầm của họ mà thôi. Đó là điều tốt nhất mà chúng ta sống đối xử với nhau như vậy các con ạ! Lấy tình thương mà đối xử với nhau như thời đức Phật đã dạy: “Thấy lỗi mình đừng thấy lỗi người”. Đừng lấy giới cấm của các Tổ đã phạt vạ, răn đe, tẩn xuất (xua đuổi) thì không đúng tinh thần từ bi yêu thương của Phật giáo.

Đăng trong Tâm thư
Chủ nhật, 23 Tháng 8 2015 07:00

Tùy thuận mà không bị lôi cuốn

Biết ăn chay tức là biết tu tập tâm “từ, bi, hỷ, xả”. Đã tu tập tâm “từ, bi” mà còn thái thịt, làm cá, chiên rán, xào nấu thì mắt thấy tay làm sự chết chóc, đau khổ của chúng sinh thì lòng dạ nào còn làm được? Tuy không ăn thịt chúng sanh nhưng thân hành động trực tiếp tạo sự đau khổ, tội ác. Nói về giới, người này đã phạm giới. Nói về nghiệp báo, người này vẫn phải chịu thọ nghiệp khổ như người khác. Cho nên, Thầy đã dạy: “tùy thuận mà không bị lôi cuốn vào việc ác”, còn bị lôi cuốn vào việc ác thì nhất định tìm cách tránh né, hoặc nhất định không làm điều đó. Có người ăn ngày một bữa, sống đúng phạm hạnh đến chùa khác ăn ngày ba bữa, tùy thuận cho họ vui, nhưng không ngờ đó là một điều phạm giới. 

Đăng trong Vấn đạo

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay
Chủ nhật, 10 Tháng 5 2015 07:00

Đạo đức không làm khổ mình

Thương thân nghĩa là “không làm khổ mình”. Khi nói đến thương yêu, ta hay nghĩ rằng đối tượng thương yêu phải là một người khác, nhưng Phật dạy đối tượng đầu tiên của thương yêu chính là bản thân mình (không làm khổ mình). Nếu không thương yêu được bản thân thì ta không thể thương yêu được bất cứ một loài nào khác. Khả năng thương yêu của chúng ta. Khả năng thương yêu người khác tùy thuộc nơi khả năng thương yêu được chính bản thân ta. Nếu anh không thương yêu được anh thì anh không thương được người nào khác. Điều đó là điều rất rõ trong đạo Phật. Mình không thương được mình; mình không chăm sóc được mình; mình không chuyển hoá được mình; mình đối với mình rất tệ hại (mình luôn làm khổ mình) thì làm sao mình có khả năng thương yêu chăm sóc và chuyển hóa người khác? 

Đăng trong Bài luận

Ông Phật ông dạy mình thấy nhân quả, đừng biết đúng biết sai, mà hãy thấy nhân quả, tâm mình sẽ được giải thoát. Bất cứ cái gì ở trên đời này, mà người nào làm cái gì thì không ngoài nhân quả, thiện ác thôi chứ có gì đâu. Khen mình thì là thiện, mà chê mình là ác, mà tâm mình thì đừng thấy lỗi người mà hãy thấy lỗi mình.Các con ghi chép nhớ kỹ như vậy thì ngay đó là tâm mấy con bất động, mấy con giải thoát liền, mấy con làm A la hán, làm Phật ngay đó. Phật là giải thoát là không bị chấp trước một ác pháp, mắt - tai - mũi - miệng - thân - ý không phải đui, không phải không nghe, không thấy mà ý ở trong này nó theo đó mà nó khởi ra thì dừng lại, quay vô đây đừng có nghe ra bên ngoài, nhân quả có gì mà phải nghe, các con thấy. 

Đăng trong Chép lời Thầy