Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

BBT

BBT

Trong kiếp này cháu gặp nhiều điều không may mắn, cuộc sống hiện tại có nhiều điều bất an, đó là do kiếp trước cháu gieo duyên chẳng lành mà tạo thành quả cho đời nay, do đó khi sanh ra làm người cháu phải gặp nhiều hoàn cảnh và những đối tượng không như ý, để trả quả khiến cho cháu cuộc đời lỡ dở và nhiều khổ đau. Cháu nên hiểu và chấp nhận mình là một người đang thiếu nợ, mà đã chấp nhận mình là một người thiếu nợ thì phải chấp nhận trả nợ, chấp nhận trả nợ thì phải vui lòng mà trả nợ, có vui lòng trả nợ thì nợ mới dứt, còn nếu cháu không vui mà trả nợ thì làm sao nợ dứt được phải không cháu? Trả nợ mà không vui tức là vừa trả mà cũng vừa vay, cháu có nhận ra điều này không? 

Thứ bảy, 25 Tháng 8 2018 17:45

Mục Liên Thanh Đề

Như chúng ta đã biết, đức Phật đã từng dạy chúng ta: “Các con tự thắp đuốc lên mà đi”. Giáo pháp của Ngài được xây dựng trên nền tảng “Đạo đức nhân quả”, vì xây dựng tôn giáo của mình trên một nền đạo đức công lý, công bằng và bình đẳng cho mọi người như vậy, nên

chẳng có ai cứu độ cho mình được, chỉ có sức tự lực và trí tuệ của mình mới cứu mình thoát ra cảnh đau khổ của kiếp làm người đang bị luân lưu trong vòng nhân quả luân hồi. Theo luật nhân quả, ai làm ác phải chịu quả khổ, không ai cứu khổ cho kẻ làm ác được, cho nên việc cứu độ bà Thanh Đề trong kinh Vu Lan Bồn bằng cách cúng dường tứ sự cho chư Thánh Tăng và Đức Phật là một việc làm phi nhân quả, phi đạo đức.
Thứ năm, 16 Tháng 8 2018 17:05

Hiếu Đạo (Cư sĩ C.K)

Hỏi: Kính trình Thầy! Ở nhà không phải là môi trường tu tập, chỉ có thể ráng giữ gìn giới luật. Chánh Kiến mong cô Trang đồng ý cho Chánh Kiến vào nhập thất . Trường hợp không được cô Trang cho vào tu viện, Chánh Kiến buộc phải tìm nơi khác nhập thất để tiếp tục tu tập trở lại, nhưng không được Thầy kế bên kịp thời giúp phá giải những chỗ tu sai. Khi được quay trở lại Tu viện sẽ tu tập cho đến rốt ráo. Đáp: Hiếu là pháp hàng đầu trong các pháp tu, chính Thầy đã sống gần bên mẹ mà tu chứng đạo chớ có ở núi rừng hay tu viện nào. Trong khi cha mẹ già lại quá cô đơn lại bỏ đi như vậy là hiếu tại chỗ nào? Đừng nên sống tưởng mà nhìn lại thực tế hơn, sống không làm khổ mình khổ người là tu tập đạo giải thoát.

Thứ tư, 11 Tháng 7 2018 14:37

Tu có đối tượng theo đặc tướng

Hỏi: Kính thưa Thầy, chúng con tu Định vô lậu diệt trừ phiền não tham sân si, khi có đối tượng, khi không có đối tượng thì chúng con quán xét tư duy buông xả. Nhưng đối tượng có hoài chúng con làm cách nào để xả? Đáp: Người tu hành phải tùy theo đặc tướng của mình mà tu tập. Người có đặc tướng dũng mãnh thì ngay liền các đối tượng buông xả và cầu mong có nhiều đối tượng để buông xả nữa, qua sự tu tập thấm nhuần của Định vô lậu. Người có đặc tướng yếu kém thì nên tìm nơi ít có đối tượng tu tập, đến chừng nào thấm nhuần Định vô lậu thì sống tìm các đối tượng để tu tập tiếp. Có biết và tu tập như vậy thì mới dễ dàng, mới có tiến bộ.

Thứ hai, 02 Tháng 7 2018 09:44

Con cái là nhờ đức cha mẹ

Hỏi: Theo tục lệ Ông Bà nói: “Con cái là nhờ đức của cha mẹ”. Như cha mẹ hiền đức thì con cái cũng nhờ đó ăn theo phải không thưa Thầy? Đáp: Câu nói này rất đúng, vì có nhân quả thiện mới sanh vào nhà hiền đức, nhờ gương hạnh hiền đức của ông bà cha mẹ, nên con cái cũng trở thành hiền đức, nhờ hành động hiền đức của nó, mà nó hưởng được phước. Nếu hành động nó làm ác hiện thời, khi nó thọ hết phước của đời trước đã gieo (vào nhà hiền đức) thì nó phải thọ lấy tai ương của hành động hiện tại, chớ không phải phước đức của ông bà cha mẹ mà nó hưởng được, … Nó chỉ hưởng được ảnh hưởng tốt của ông bà cha mẹ mà thôi, còn nó được chia gia tài của cải hoặc làm ăn khá giả đều do phước đời trước của nó, nên mới sanh vào nhà giàu có và hiền đức.

Chủ nhật, 24 Tháng 6 2018 08:08

Tôn giáo và khoa học

Khoa học vật chất có một bước tiến triển khá xa để phục vụ đời sống con người, nhưng vì khoa học không chịu nhận thức đạo đức nhân quả là một đạo luật công bằng và công lý, vì thế khi phát minh ra một vật dụng gì để phục vụ con người thì lại quên hành động đạo đức nhân quả, do đó khi áp dụng khoa học vào sản xuất thành phẩm để nâng cao đời sống của con người thì thải ra một chất độc làm cho môi trường sống chung của con người bị ô nhiễm. Do môi trường sống chung bị ô nhiễm nên thời tiết không ôn hòa, khí hậu bất thường, thường xảy ra thiên tai bão lụt liên miên và đủ mọi loại bệnh tật. Khoa học mà không có đạo đức là khoa học giết người, giết người một cách kinh khủng, vì khoa học làm đảo lộn môi trường sống, làm đảo lộn tâm lý con người, biến con người thành ác thú... 

Nếu con người chúng ta mà sống thiện, thì loài vật sanh ra là loài vật hiền hòa, không bao giờ sanh ra loài hung dữ ăn thịt nhau. Các con thấy con bò, con trâu có ăn thịt nhau đâu, nhưng vẫn ăn cỏ. Bởi vì có những con vật hiền lành, nhưng vẫn có những con vật xé con này, giết con kia ăn. Đó là do ai mà ra những con vật này? - Từ môi trường, mà môi trường có từ trường ác và từ trường thiện. Mà từ trường ác, từ trường thiện này từ đâu lưu xuất ra? Nếu con người chúng ta mà luôn luôn hành động ác thì từ trường ác này càng tăng lên nhiều thì loài động vật ác càng sinh phát nhiều. Sự chết chóc đau thương trên hành tinh này rất là lớn. Cho nên sự tu tập của chúng ta trở về với đạo đức nhân bản - nhân quả, sống không làm khổ mình khổ người, khổ chúng sanh là sẽ đem lại hạnh phúc cho loài người vô cùng. 

Thứ ba, 05 Tháng 6 2018 16:26

Hạnh độc cư - (Diệu Quang)

Sống độc cư không có nghĩa là không nói chuyện, nhưng có chuyện gì để nói bây giờ, nên âm thầm lặng lẽ nỗ lực tu tập, không có phút giây nào rảnh rỗi mới gọi là độc cư. Trước các pháp tâm không bị cám dỗ là độc cư; trước những người thân quyến thuộc tâm không lay động thương ghét là độc cư; trước những lời mạ nhục phỉ báng tâm không giận hờn phiền não là độc cư; trước những cảnh thọ lạc, thọ khổ, bất lạc bất khổ, tâm không dao động là độc cư; trước những cảnh éo le đau khổ của kẻ khác tâm vẫn thanh thản, an nhiên, bất động là độc cư; trước cảnh chết chóc như chỉ mành treo chuông, tâm vẫn thản nhiên bất động là độc cư; trước cảnh ác thú và giặc cướp tâm vẫn an nhiên bất động là độc cư. Chứ không phải độc cư là không nói chuyện.

Sau khi đến thăm các cụ, các bác ở khu An Dưỡng, lúc trở về Mật Hạnh có nhiều trăn trở suy tư, nên xin gửi đến các cụ, các bác đôi dòng tâm huyết để khích lệ các cụ, các bác hãy giữ vững niềm tin và tinh tấn tu tập. Các bác ạ, thời gian trôi qua không bao giờ trở lại, do vậy các cụ, các bác hãy quý trọng từng giây, từng phút, từng giờ, hàng ngày siêng năng tu tập, luôn sống với tâm bất động, thanh thản, an lạc, vô sự để vô thường đột ngột có mất thân thì có nơi trở về bình an trong từ trường thanh thản, không còn khổ đau, làm chủ sanh, già, bệnh, chết và chấm dứt tái sanh luân hồi. Ai trong các cụ, các bác cũng đều biết tái sanh đầy đau khổ trùng trùng… Thử hỏi một ngày một đêm các cụ, các bác có được bao phút giây “thanh thản, an lạc, vô sự” ?

Thầy rất mừng khi hay tin các cháu hướng về Tu viện Chơn Như để tu học đạo đức nhân bản - nhân quả, thay vì vui chơi đây đó sau một năm học tập trên ghế nhà trường. Sau một năm cắp sách đến trường các cháu đã học được những gì? Các cháu có còn nhớ những dòng thơ ca, những bài văn nói lên sự khó nhọc của mẹ cha tần tảo sớm hôm để lo quần áo, sách vở, rồi nào là kinh phí học đường, là những bữa cơm đong đầy yêu thương… Nhưng nếu chỉ kiến thức khoa học tự nhiên thôi thì chưa đủ, mà cần nhất là nền tảng đạo đức nhân bản - nhân quả, đạo đức sống không làm khổ mình, không làm khổ người và không làm khổ tất cả muôn loài chúng sanh. Tại sao cần phải học tập trau dồi đạo đức nhân bản - nhân quả? ...

Trang4 của58