Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Kinh sách Thầy viết ra là để chấn chỉnh và loại bỏ những cái sai trong Phật giáo, làm tốt lại tinh thần dân tộc Việt Nam, không còn lạc hậu mê tín, xây dựng lại nền đạo đức nhân bản - nhân quả làm người. Vì thế, nó là kinh sách quốc gia chứ không phải của riêng Thầy nữa. Chị em các con, cô Út, cháu Nhung và các anh, chị, em trong Ban Biên Tập Nhà Xuất Bản Văn Hóa - Thông Tin Hà Nội đều làm hết bổn phận của mình, mọi người ai cũng lo lắng trăn trở. Phải không hỡi các con? Được hay không được đều do phước duyên của dân tộc Việt Nam nói riêng, của mọi người trên hành tinh này nói chung. Chúng ta chỉ còn chờ đợi các anh, chị, em lãnh đạo đất nước định liệu. Vì đây là một việc hệ trọng của quốc gia, không nên nôn nóng các con ạ! 

Đăng trong Tâm thư
Thứ ba, 16 Tháng 6 2015 07:00

Tâm thư gửi cháu Nhung (15/12/2002)

Đọc thư cháu, Thầy cảm thương cháu rất nhiều, vì làm sách cho Thầy mà cháu phải mang tiếng. Lần đầu tiên gặp cháu qua sự trao đổi, Thầy tưởng chừng như một đứa con thân thương lâu ngày xa cách gặp lại. Hiểu Thầy qua các tác phẩm và gánh vác việc cho Thầy, tuy chưa bao giờ gặp Thầy. Thế mà, dù cực khổ gian nan, mang tiếng thế nào cháu cũng không từ nan bỏ Thầy. Thật không tình cảm nào quý hơn. Phải không hỡi cháu!? Cháu hiểu Thầy có tâm nguyện luôn đem lợi ích cho mọi người, cho quê hương của mình. Nhờ hiểu thế mà cháu không lùi bước trước mọi gian nan thử thách. Cũng có những lúc quá khó khăn, cháu và anh Vinh đã đem cả danh dự của mình để bảo lãnh cho Thầy và tác phẩm. Tình cảm ấy làm sao Thầy quên được.

Đăng trong Tâm thư

Cuộc đời chỉ là một giấc mộng hãi hùng, có gì là danh, có gì là lợi? Đến với cuộc đời, vì lợi ích cho mọi người, chúng ta hãy làm những gì cho đời, chứ không phải làm những gì cho đời để lưu danh thiên cổ. Chúng ta đến với cuộc đời với đôi bàn tay trắng, khi trở về lòng đất, những gì chúng ta đã làm được là vì ích lợi cho đời, chứ không phải là để lưu dấu. Phải không con? Thầy đã nhiều lần nhắc nhở các con, nhưng các con không nghe. Những việc làm của các con là một kẻ hở để những người có ác ý tìm cách bài bác, chỉ trích, nói xấu Thầy... Vô tình chúng ta tạo nên ác nghiệp cho họ. Thật đáng thương các con ạ! Còn riêng Thầy, khen, chê như gió thoảng ngoài tai, như nước đổ lá khoai, như nước chảy qua cầu. 

Đăng trong Tâm thư