Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Cho nên, biết bao nhiêu người theo Thầy tu tập họ đã chứng đạo, các con đã biết chưa? Người ta chửi mình, nói lời nặng nhẹ, oan ức, mà chúng ta thản nhiên tâm bất động là chứng đạo các con có biết không? Tu tập như vậy nhẹ nhàng có ức chế tâm chổ nào không? Tâm không giận hờn, thương ghét ai hết, lúc nào cũng thanh thản, an lạc và vô sự thì đó là chứng đạo chứ đâu phải ngồi kiết già một, hai giờ là chứng đạo sao? Thiền của đạo Phật là chổ tâm bất động chớ không phải tâm không niệm. Có niệm nhưng tâm có giận hờn phiền não đâu? Tâm mà không niệm cũng giống như là cây đá, có lợi ích gì cho các con? Tu hành mà không biết cũng phí một đời tu tập.

Đăng trong Tâm thư

Nếu thật sự con không còn khởi niệm thì con trở thành cục đá, gốc cây. Đạo Phật là đạo TRÍ TUỆ, vì thế trước các ác pháp tâm không giận hờn phiền não, cũng như đứng trước các dục mà không bị lôi cuốn, đắm mê, chớ không phải không niệm. Tịnh mà không niệm là sai, là không hiểu nghĩa của Tịnh. Niệm tịnh là những niệm an vui, yên ổn. Nếu con bảo tâm con không niệm, sao con biết mọi vật xung quanh con? Con hiểu sai chữ niệm, vì chữ niệm có hai nghĩa rất rõ: -  Niệm là sự tư duy suy nghĩ. -  Niệm chỉ là biết mọi vật đang xảy ra xung quanh con. Vậy biết niệm nào đúng, niệm nào sai? -  Niệm đúng là tư duy suy nghĩ điều thiện. -  Niệm sai là tư duy suy nghĩ điều ác....

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 20 Tháng 2 2015 07:00

Ý thức lực

 

Trong số các con, có người tu trong các giáo phái Thiền tông hay Tịnh độ tông, trong các giáo phái này mục đích là tu ức chế ý thức của ta, làm cho cái ý thức không còn khởi niệm. Ở đây đạo Phật dạy chúng ta ly dục ly ác pháp chứ không dạy chúng ta ức chế ý thức. Nhớ kỹ điều đó. Khi ly dục ly ác pháp thì tự nhiên nó không niệm. Để tự nhiên cho nó không niệm. Nên nhớ điều này. Chúng ta không chủ trương hết vọng tưởng là thành Phật. Không phải vậy. Ở đây không diệt ý thức của chúng ta. Phải để tâm tự nhiên không niệm khi nó đã ly dục ly ác pháp, chứ không phải ngồi cố gắng giữ tâm bất động cho nó không vọng tưởng bằng cách này hay cách khác; làm vậy là chúng ta đã ức chế tâm. 

Đăng trong Chép lời Thầy