Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thứ bảy, 30 Tháng 3 2019 16:43

Tin theo Phật giáo nhưng sao lại khổ đau?

 Các nước từ dân đến quan, vua đều tôn thờ Phật giáo, lấy Phật giáo làm quốc giáo của đất họ, thế mà chỉ biết tụng niệm cầu cúng cho đất nước bình an và thế giới hòa bình, nhưng tụng niệm, cầu cúng vẫn tụng niệm cầu cúng còn đất nước và thế giới nào có bình an và hòa bình đâu. Bằng chứng tại đất nước của họ đâu có bình an, nay biểu tình chống đối, mai khủng bố thế này thế khác, luôn luôn là nhân dân sống trong sự bất an, còn thế giới không nước này chiến tranh thì nước khác. Vậy thế giới có hòa bình đâu! Cho nên việc cầu cúng hòa bình thế giới là một việc làm mê tín lạc hậu.

Đăng trong Vấn đạo
Thứ bảy, 25 Tháng 8 2018 17:45

Mục Liên Thanh Đề

Như chúng ta đã biết, đức Phật đã từng dạy chúng ta: “Các con tự thắp đuốc lên mà đi”. Giáo pháp của Ngài được xây dựng trên nền tảng “Đạo đức nhân quả”, vì xây dựng tôn giáo của mình trên một nền đạo đức công lý, công bằng và bình đẳng cho mọi người như vậy, nên

chẳng có ai cứu độ cho mình được, chỉ có sức tự lực và trí tuệ của mình mới cứu mình thoát ra cảnh đau khổ của kiếp làm người đang bị luân lưu trong vòng nhân quả luân hồi. Theo luật nhân quả, ai làm ác phải chịu quả khổ, không ai cứu khổ cho kẻ làm ác được, cho nên việc cứu độ bà Thanh Đề trong kinh Vu Lan Bồn bằng cách cúng dường tứ sự cho chư Thánh Tăng và Đức Phật là một việc làm phi nhân quả, phi đạo đức.
Đăng trong Vấn đạo
Thứ năm, 31 Tháng 8 2017 13:48

Tuệ - Pháp tác ý - Mê tín - (Quảng Lợi)

Tuệ do định sanh là tuệ Tam Minh, chứ không phải tri kiến. Còn tuệ trong kinh Sonadana là tri kiến giải thoát. Vì tri kiến giải thoát giúp cho giới luật thanh tịnh, giới luật giúp cho tri kiến thanh tịnh. Bởi vì giới chưa có làm sao có định được, định chưa có làm sao có tuệ được? Pháp tác ý của Phật dạy mục đích luyện nội lực của tâm mà đức Phật gọi là niệm lực. Tâm con tác ý tâm con là huấn luyện tâm hay dẫn tâm vào đạo. Cho nên, tâm thuần hóa mới ly tham, sân, si. Thuyết âm dương là những hành động tuần hoàn của nhân quả, chứ không có gì đặc biệt cả. Các nhà khoa học nói ma mà chưa xác định được ma là thứ gì thì chưa phải nhà khoa học, chỉ là một nhóm người mê tín có học thức.

Đăng trong Tâm thư
Thứ ba, 09 Tháng 5 2017 20:29

Mười Hai Cửa Vào Đạo

Đạo Phật đã xác định rõ ràng, phàm làm một vị thầy dạy người tu hành là tự thân mình phải tu hành chứng đạo. Chứng đạo của Phật giáo không có gì khó khăn, chỉ có tâm mình Vô Lậu, nếu tâm chưa Vô Lậu thì không nên dạy người tu tập, nhất là những vị thầy Thuyết Giảng (giảng sư). Căn cứ vào 12 cửa vào đạo Đức Phật còn dạy tiếp: “Nếu một vị thầy không thông suốt 12 cửa vào đạo thì không xứng đáng làm thầy Thuyết Giảng”. Như vậy, 12 cửa vào đạo rất quan trọng nên Đức Phật mới dạy như vậy. Chúng ta hãy lắng nghe Đức Phật giải thích của 12 cửa vào đạo: “Muốn làm một giảng sư phải Thuyết Pháp về sự yểm ly, ly tham, đoạn diệt, sanh, hữu, thủ, ái, thọ, xúc, sáu xứ, danh sắc, thức, hành, vô minh, như vậy là đủ để làm một giảng sư Thuyết Pháp”.

Đăng trong Sách xuất bản
Thứ tư, 03 Tháng 5 2017 14:17

Buồn chán khi không xả tâm được

Người tu sĩ Phật giáo Nguyên Thủy như hoa sen nở trong lò lửa: “Thắng trăm trận không bằng thắng tâm mình, thắng tâm mình mới là chiến công oanh liệt”. Thắng tâm mình tức là ly dục ly ác pháp, ly dục ly ác pháp không đơn giản, nó là một cuộc tranh đấu cam go giữa ánh sáng và bóng tối, giữa thiện và ác, giữa tội lỗi và không tội lỗi, giữa đau khổ và không đau khổ, giữa sống và chết, giữa thiên đàng và địa ngục. Trong cuộc đời này, ai là người đã vượt qua dòng sông nhân quả, dòng sông đau khổ. “Cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà-sa, sống không gia đình, không nhà cửa”. Trời! Lời nói thì đơn giản, sao mà chẳng ai sống được? Bởi vì, người ta còn muốn sống, người ta chưa dám chết, nếu không dám chết một lần thì làm sao sống lại. 

Đăng trong Vấn đạo

4-       Theo quy luật nhân quả, là do duyên của chúng sanh có chí hướng tu tập, có quyết tâm hành thiện, có tìm cầu sự vô lậu giải thoát thì có một người tu hành chứng đạo rồi hướng dẫn lại cho các người khác mà chúng ta gọi chúng sanh ở hành tinh này đủ duyên có một vị Phật xuất hiện. 5-     Còn những con người ngoài hành tinh này, ở xa lắm, họ không thể nào đến thăm Trái Đất của chúng ta được, cũng như chúng ta hiện giờ vậy. Chỉ có những người có Tam Minh mới nhìn thấy họ mà thôi. Nhưng nhìn thấy có làm gì được, phải không con? Chỉ con người gần gủi trên Trái Đất mà ta còn không cách gì giúp được họ, chỉ vì quy luật nhân quả quá khắc nghiệt: “Tự mình thắp đuốc lên mà đi không ai đi thay cho ai được”.

Đăng trong Tâm thư

Tâm mọi người đang sống trong ác pháp mà đem lời nói thiện không đúng chỗ, đúng lúc cũng giống như mũi tên bắn vào tim họ, thế là họ phải phản ứng một cách phàm phu tục tử, ác chồng thêm ác để diệt những lời nói thiện của đối tượng. Cho nên, người làm thiện không đúng chỗ, đúng thời thì phải gánh chịu hậu quả cay đắng. Vì thế, cô Vĩ đang sống trong cảnh địa ngục trần gian, chung quanh toàn là ác pháp. Thiền Căn Bản đã dạy mà cô đâu có nhớ: “Nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng”. Thế mà, cô không nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng. Do không biết nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng nên cô đã tự làm khổ mình khổ người, còn tạo ra cho những người thân của mình gây nên nhân quả ác 

Đăng trong Tâm thư
Thứ sáu, 17 Tháng 7 2015 07:00

Khởi niệm thoải mái

Hỏi: Kính bạch Thầy, hằng ngày con cứ tác ý “khởi niệm thoải mái”, rồi xem niệm nào là niệm tham, sân, si thì con quán xét từ bỏ, nếu niệm nào là thiện, có lợi cho mình, cho người thì con tiếp tục theo niệm ấy. Bạch Hòa thượng, đó có phải là ngăn ác diệt ác pháp, sanh thiện tăng trưởng thiện pháp không? Nếu con có hiểu sai, xin Hòa thượng giảng cho con rõ. Đáp: Đúng vậy, con đã hiểu đúng. Cách thức tu tập thiền định của đạo Phật là như vậy, nên sự tu tập này đức Phật gọi là Định Tư Cụ, có nghĩa là phương pháp tu tập thiền định. Con tu như vậy con có thấy kết quả giải thoát đau khổ không? Nếu có kết quả giải thoát tâm con không còn buồn rầu, sợ hãi, giận hờn, phiền toái, đau khổ, v.v.. thì con đã tu đúng.

Đăng trong Vấn đạo

Tất cả những pháp tu tập từ thấp đến cao, từ cơ bản đến chứng đạo của đức Phật, Thầy đã dạy các con đầy đủ không còn thiếu một pháp nào nữa cả. Đến đây trách nhiệm và bổn phận của một người thầy, Thầy đã làm xong. Còn bây giờ là phần tu tập của các con, các con có tu tập là các con có giải thoát, có chứng đạo, nếu các con không tu hay tu tập cho có hình thức qua ngày thì chắc chắn không bao giờ có giải thoát. Bổn phận và trách nhiệm của các con là phải tự cứu mình ra biển khổ chứ không ai đi thay con đường đó cho các con hay cứu các con được, mà chính các con! Xưa đức Phật đã dạy: “Các con hãy thắp đuốc lên mà đi, Ta chỉ là người hướng đạo mà thôi!”,các con có nghe lời dạy này không? 

Đăng trong Tâm thư
Thứ ba, 25 Tháng 11 2014 17:06

Tâm thư gửi MT & M

Người tu hành xem mọi việc không quan trọng là vì tâm họ bất động trước các pháp và các cảm thọ, vì thế mà mọi sự việc không còn quan trọng, còn với chúng ta thì tâm luôn luôn bị động nên nó phải quan trọng. Khi chúng ta còn là phàm phu thì mọi việc quanh ta đều là quan trọng cả, nhờ biết nó quan trọng nên chúng ta đã cẩn thận, cân nhắc, kỹ lưỡng mọi sự việc. Nhờ thế chúng ta mới thoát ra mọi sự khổ đau. Và chính vì vậy mới không làm khổ mình khổ người. Đạo lý làm người không cho phép chúng thiếu sự cân nhắc mọi sự việc quanh ta. Đạo lý làm người không cho phép chúng ta xem thường mọi sự việc, vì mọi sự việc đều quan trọng đến với đời sống của chúng ta. 

Đăng trong Tâm thư
<12>
Trang1 của2