Tìm kiếm

Danh mục tư liệu

Nhận tin bài qua email

Thứ sáu, 02 Tháng 3 2018 08:40

Thân kiến

Trên đời người ta khổ vì chấp thân của ta, gặp hoàn cảnh khó khăn, gặp việc khó khăn, gặp khí hậu thời tiết, bệnh tật khó khăn là ta đi tìm cảnh tránh né cho khỏe thân hơn, tức là chấp ngã. Tu hành gặp pháp xả tâm, diệt ngã, ly dục ly ác pháp quá khó khăn, khiến cho thân tâm phải mệt nhọc từng phút, từng giây để chiến đấu đem lại sự làm chủ cuộc đời mình thì rất mệt nhọc, nên thối tâm chạy theo tu các pháp Tịnh độ, Mật tông, Thiền tông, Vô vi, Yoga, v.v.. đó là do bệnh chấp ngã, xem ngã trọng, sợ ngã mệt nhọc, để tu các pháp khác an ổn, hỷ lạc hơn, ngồi thiền nhiều khỏe hơn. Tất cả lý luận này là lý luận chấp ngã, nuôi ngã, dưỡng ngã. Người chấp ngã, nuôi ngã là đi ngược lại đường lối tu tập của đạo Phật thì dù có tu muôn kiếp cũng khó giải thoát được...

Đăng trong Vấn đạo
Thứ ba, 17 Tháng 11 2015 14:18

Kết quả tu tập

Hỏi 1: Kính bạch Thầy, tu tập đến định nào thì mới gọi là nhập vào dòng Thánh? Đáp: Ly dục ly ác pháp, diệt ngã xả tâm mới được gọi là nhập vào dòng Thánh, tương ưng với người nhập được Sơ Thiền. Hỏi 2: Kính bạch Thầy, tu tập đến mức độ nào mà làm chủ được sống chết? Đáp: Tu đến mức tịnh chỉ hơi thở và các hành trong thân (Thân hành tịnh chỉ) thì làm chủ được sự sống chết. Hỏi 3: Kính bạch Thầy, tu đến mức định nào chấm dứt tái sanh luân hồi. Đáp: Tu đạt đến Tam Minh mới chấm dứt tái sanh luân hồi. Hỏi 4: Kính bạch Thầy, tu đến mức nào mà để lại nhục thân không hôi thúi? Đáp: Tu nhập Diệt Thọ Tưởng Định (Diệt Tận Định) để lại nhục thân không hôi thúi.

Đăng trong Vấn đạo

Đạo đức hiếu sinh là nòng cốt, là nền tảng giúp cho người thực hiện đời sống đạo đức biết thương mình, thương người, thương tất cả muôn loài vạn vật, đến cỏ cây hoa lá, tình yêu thương ấy xuất phát từ lòng từ bi chân thật của con người. Hạt giống từ bi ấy đều có ở mỗi con người, nhưng vì do vô minh che lấp, nên duyên lành hay nghiệp lực mà tự nó phát huy mà bùng lên, nếu vì nghiệp lực thì cảnh trái ngang đau khổ toàn là ác pháp đưa đến, hoàn cảnh thúc bách khiến ý nghĩ ác, hành động ác; còn người có duyên lành trước đã gieo giống thiện thì gặp được chánh pháp, gặp được thiện hữu tri thức, gặp được thánh nhân A La Hán dẫn dắt, chọc thủng màn vô minh, vun quén mầm non thánh thiện bằng những bài học đạo đức hiếu sinh thật tế ở ngoài đời.

Về việc biên soạn kinh sách, khi tu hành chưa xong, các con đừng nên biên soạn kinh sách, mà hãy dành tất cả thời gian để cố gắng học tập những gì cần học tập; để cố gắng tu tập những gì cần tu tập; để cố gắng sống đúng đức hạnh những gì chưa đức hạnh; để cố gắng hộ trì và bảo vệ chân lí những gì chưa hộ trì và bảo vệ chân lí; để cố gắng ly dục, ly ác pháp những gì chưa ly dục, ly ác pháp; để cố gắng giữ gìn tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ, những gì chưa giữ gìn được tâm bất động trước các ác pháp và các cảm thọ; để cố gắng giữ gìn tâm thanh thản, an lạc và vô sự, những gì chưa giữ gìn được tâm thanh thản, an lạc và vô sự. Bởi đó là con đường cứu cánh, giúp các con vượt qua biển khổ sinh tử, luân hồi.

Đăng trong Tâm thư

Hỏi: Sự giải thoát của người cư sĩ giữ 5 giới và Thập thiện, sống đạo đức nhân bản - nhân quả, không làm khổ mình, khổ người và người tu sĩ khác nhau như thế nào? Đáp: Người cư sĩ giữ năm giới, hành Thập thiện, sống nhìn đời bằng đôi mắt nhân quả đó là giải thoát được tâm mình bằng thiện pháp, nên tâm hồn thanh thản, an lạc, lúc nào cũng yên vui hạnh phúc. Nhưng không thể làm chủ được sự sống chết của thân, người cư sĩ họ mới chỉ ly được ác pháp, nhưng chưa lìa hết dục. Vì thế, họ khó mà nhập định được, họ phải tu tập ở giai đoạn ly dục của vị Tỳ kheo thì mới có nhập được các loại định. Người cư sĩ chỉ mới giải thoát được ác pháp nơi tâm, còn người tu sĩ thì giải thoát được thân tâm trọn vẹn.

Đăng trong Bản viết tay

Mục đích của Thầy là đem lại nền đạo đức nhân bản - nhân quả cho loài người. Đó là lòng yêu thương của Thầy đối với mọi người, với các con, Thầy chưa nỡ bỏ các con ra đi mà thôi, vì các con còn quá khổ đau. Cuộc đời này không có vật gì làm Thầy luyến tiếc cả. Cho nên việc làm của Thầy được hay không được, còn có gì quan trọng đối với Thầy nữa đâu. Thầy chỉ thương cho chúng sanh không đủ phước hưởng nền đạo đức nhân bản - nhân quả mà thôi. 

Đăng trong Tâm thư